Trong thinh lặng của một buổi chiều
ngoài trời mưa lạnh. Con đưa trí tưởng tượng về buổi chiều Núi Sọ
năm xưa. Người ta đã đóng đinh Chúa vào thập giá! Và Chúa đã trút
hơi thở trên đó chỉ sau vài giờ quằn quại trong đau đớn, nhục nhã,
và cô đơn! Chúa chết cô đơn, bị bỏ rơi! Dường như Chúa Cha cũng im
lặng, không can thiệp dù chỉ là một lời an ủi. Một sự im lặng đến
ghê sợ. Một sự im lặng xem như nhẫn tâm và tàn bạo. Con người quên
Chúa, nhân loại quay lưng lại với Chúa, Chúa chịu được, nhưng còn
Chúa Cha? Chính vì thế mà Chúa đã phải thốt lên: “Eli, Eli, lema
sabachthani?” nghĩa là, “Lạy Cha, lạy Cha, sao Cha nỡ bỏ con?” (Mt
27:46).
Rồi con đưa mắt nhìn lên thập
giá và nghe vang vọng đâu đây “Lời Vọng Tình Yêu” của Đỗ Vy Hạ viết
thay cho Chúa. Lời ca thắm thiết, diễn tả tâm tình của Chúa muốn nói
với nhân loại từ trên thập giá, trên đồi chiều Calve năm xưa:
“Trên đồi cao, trong gió lao xao gọi,
mời tình yêu .
Giêsu gục ngã, treo thân thập giá, giang cánh tay ôm tội đọa đầy.
Thân tàn vơi, Con Chúa Trời, nghe hồn chợt đơn côi.
Ôi! Nhân loại hỡi, sao chưa hoài tới, mà nỡ quên ân tình biển khơi.”
Nỗi buồn cô đơn và bị Chúa Cha bỏ rơi,
thật ra chỉ là một cơn cám dỗ. Và Chúa đã vượt qua ngay sau đó khi
phó linh hồn trong tay Ngài. Sự cô đơn mà cả Cha và Con đều đã tự ý
chọn lấy vì phần rỗi nhân loại. Vì Chúa Cha không bao giờ lìa xa
Chúa Con, và trong thực tế sự hiệp thông ấy dẫn đến một mối giây
liên kết không hề bị ngăn cách. Vậy tại sao Chúa lại than lên như
thế? Đó có phải vì con, vì nhân loại vô tâm đang nhìn thấy Chúa chết
mà không một xúc động? Không một chút quan tâm?
Ảnh hưởng của cơn đại dịch Covid-19 đã
giới hạn việc đi lại, giao tiếp xã hội bị hạn chế. Các thánh đường
đóng cửa, cung thánh im lìm, lạnh tanh, những lễ nghi không được cử
hành, tiếng kinh cầu im bặt. Tất cả càng làm cho bầu khí Calve xưa
trở nên buồn thảm hơn, u uẩn hơn… Như vậy tưởng niệm cuộc thương
khó, tưởng niệm cái chết của Chúa lồng trong bối cảnh cơn dịch bệnh
năm nay sẽ là hình ảnh Chúa một mình lủi thủi vác thập giá lên núi
sọ, không có Mẹ Maria đón đường an ủi, không có Simong vác đỡ thập
giá, không có Veronica trao khăn để lau mặt, và cũng không có nhóm
phụ nữ Giêrusalem đứng bên đường than khóc! Là hình ảnh lý hình đóng
đinh Chúa một cách vội vã, môn đệ cất xác và táng xác Chúa cũng vội
vã. Điều này có nghĩa là Mùa Chay Thánh năm nay, Tuần Thương Khó năm
nay, Tam Nhật Thánh năm nay Chúa chết mặc Chúa, Chúa sống lại mặc
Chúa, con ở nhà và theo dõi trên màn hình!
Như vậy thì lời than thở với Chúa Cha
của Chúa trên thập giá năm xưa, năm nay lại càng mang ý nghĩa lột
tả một sự tận hiến trọn vẹn vì tình yêu nhân loại. Tất cả cũng chỉ
vì tình yêu. Vâng:
“Chỉ vì tình yêu, Chúa chịu nhục thân
chết cho trần gian.
Vì Ngài chỉ đến, sống cho tình yêu, chết cho tình yêu
Để cứu muôn người lỗi tội, đưa về trời đẹp tươi.”
Và con chỉ còn một cách là kết hợp với
Chúa, một “Giêsu lặng lẽ, môi khô bờ hé, tim tan nát tan gai nhọn
bạo tàn.” Để van xin lời tha thứ: “Ôi! Cha Người hỡi, xin tha lầm lỗi, những tháng
năm, ru đời biệt tăm.”
Con cũng muốn dùng chính lời của Chúa
thưa với Chúa Cha để hỏi Chúa: “Chúa có bỏ rơi nhân loại, bỏ rơi
chúng con trong đơn đại dịch này không?” Con hỏi vậy thôi, vì cũng
như Chúa trong lúc bị bỏ rơi trên thập giá, Chúa cũng đã hỏi Chúa
Cha, nhưng rồi cũng như Chúa, con lại xin thưa: “Lạy Cha, con xin
phó linh hồn trong tay Cha”. Nghĩa là, con muốn nhìn lên Chúa để xin
phó thác bản thân, gia đình, những người thân yêu và toàn thể nhân
loại trong bàn tay quan phòng đầy tình phụ tử của Chúa. Con biết
rằng, trong những ngày này Chúa đang mang nhân loại trên vai để vượt
qua những thử thách, thay vì cùng nhân loại sóng bước trên bãi biển
đời đầy phong ba, bão táp.
Càng suy nghĩ nhiều về buổi chiều
Calve năm xưa, và càng nhìn vào sự trống vắng của các thánh đường
trên khắp thế giới, tuy con thấy hiện lên một nỗi buồn, nhưng con
vững tin vào tình thương xót của Chúa, vì Chúa đã chấp nhận chết cho
con, cho nhân loại tội tình. Và để chia sẻ với nỗi thống khổ và cái
chết nhục nhã, cô đơn của Chúa, con thưa:
“Lạy Chúa! ôi đường tình Chúa đã đi qua, con đường thập tự loang máu
đào, ôi lưỡi đòng còn loang vết máu. Lạy Chúa! Thánh giá nào Ngài
đóng đinh xưa , chén đắng nào Ngài uống say sưa, đường tình đó Ngài
dành cho con.”
Và “Lạy chúa! xin cho con bước đi theo Ngài, xin cho con cùng vác
với Ngài Thập giá trên đường đời con đi. Lạy chúa xin cho con đóng
đinh với Ngài, Xin cho con cùng chết với Ngài, Để được sống với Ngài
vinh quang.
(Con Đường Chúa Đã Đi Qua. Lm. Văn
Chi)
Mùa Chay 2020.
Suy niệm trong bối cảnh đại dịch
Covid-19.